n thường bảo: khi một thứ gì đó quan trọng bên ta mất đi thì ta mới nhận ra nó quan trọng với ta nhiều như thế nào! Thu không nghĩ rằng tình yêu cô dành cho anh lại nhiều đến như vậy mà ngay cả bản thân cô cũng không hề biết! Đâu đâu xung quanh cái mảnh đất nhỏ bé này cũng đều là kỷ niệm. Thu không còn biết cười, không còn nói nhiều như trước nữa, cô chọn chạy trốn mảnh đất có anh cùng kỷ niệm, cô xa cái tình yêu mà anh gọi nó là “không trọn vẹn” cùng những lời nói dối ngọt ngào. Anh nói rằng tình yêu của anh dành cho cô không đủ đầy để lấp khoảng trống về người ấy. Chỉ vỏn vẹn lời xin lỗi, anh im lặng và không một lời giải thích. Cô thấy sợ, sợ khi cô luôn kiếm tìm cái gọi là sự thật. Chỉ là cô muốn biết trong anh cô ở vị trí nào thôi. Nhưng thật vô ích, càng lấn sâu vào sự thật thì cô chỉ càng nhận lại được những vết thương xé lòng mà thôi.
Người ta có thể yêu cùng một lúc hai người, có thể bên người này nhớ đến người kia và người ta có thể gọi cái tình yêu dành cho cô bằng cái tên “không trọn vẹn” còn cô thì không thể và không bao giờ nghĩ mình sẽ làm điều đó với bất kỳ ai. Tình yêu là một điều thiêng liêng trọn vẹn nếu có sự xen lấn của người thứ 3 thì người ta đã đánh mất đi cái điều thiêng liêng đó thật rồi! Cô không còn đủ can đảm để đi qua những con đường quen thuộc, không còn đủ nghị lực để bước những bước đi vững chãi. Đông đến thật lạnh cũng là lúc cô rời xa anh, chọn cho mình một nơi Thực tập sớm hơn dự kiến trên Hà Nội - nơi mà có tình yêu thiên nhiên đủ đầy để có thể quên đi tất cả buồn phiền cuộc sống.
Thu ép mình vào guồng quay công việc, ngày đến cơ quan, tối về làm tiểu luận tốt nghiệp, chỉ còn đêm, đêm là cô sợ nó đến nhất. Những dòng suy nghĩ dài cả trang giấy cô chỉ chọn “ nhật ký” nhỏ làm bạn. Bao nhiêu dấu chấm hỏi được viết vào trang giấy thì lại được kèm theo đó là những dấu chấm than buồn tẻ đến lạ thường. Sợ là cái cảm giác cô ghét nhất, trên những chặng đường dài xe bus. Chẳng phải cô rất yêu đi xe bus hay sao? Dù xe bus có chật cứng người, dù ngoài đường kia tiếng còi xe tắc đường inh ỏi thì những dòng suy nghĩ của cô cũng không lúc nào thôi nghĩ về anh. Khi người ta cố dặn lòng mình quên đi thì phải chăng nó lại càng nhớ, chẳng phải VOV đang phát bản nhạc chuông cô cài dành riêng anh?
Mùa đông đó, có lẽ sẽ là mùa đông dài và lạnh nhất của Thu, chẳng biết từ lúc nào Thu có thói quen thức khuya online mỗi đêm chỉ là để share những dòng stastus đầy tâm trạng của mình. Friend list cũng chẳng còn tên anh. Có những đêm cô đang mải mê những dòng suy nghĩ thì giật mình những dòng Buzz từ anh, vẫn là những dòng trách móc: Em có biết bây gi