m, và ngày mai sẽ ngọt ngào những ước hẹn. Phải làm chi để hết buồn , chỉ vì quá nhớ người, một cảm giác rất trống vắng đến hiu quạnh”…..
Thời gian đó cô và anh ở cách xa nhau 70 km, một khoảng cách không quá xa nhưng cũng đủ để cho nỗi nhớ anh da diết trong cô. Cô vẫn học ở trường còn anh đang phải tập trung ôn thi học tiếp chương trình nâng cao trên Hà Nội. Tuy vậy nhưng cuối tuần nào anh cũng lấy cớ về quê để tạt qua thăm cô. Có lần cô bị ốm vì thời tiết giao mùa, cô giấu không cho anh biết, để anh tập trung vào ôn thi. Cô không nghe điện thoại vì sợ cái giọng khàn khàn của cô sợ lại bị anh mắng vì cái tội không biết tự chăm sóc cho bản thân, sợ anh lại bắt uống thuốc. Như có một linh cảm đặc biệt, sáng hôm sau anh về bất ngờ mà không cho cô biết, 6h sáng chuông điện thoại reo lên bản nhạc chuông quen thuộc “ một trái tim, một tình yêu” my prince is calling. Anh đã có mặt trước cửa nhà cô, cố gắng gượng dậy, cô mở cửa rồi gục xuống vì mệt, anh lao vào thật nhanh đỡ cô dậy ôm chặt lấy cô, anh không an ủi hỏi thăm gì cả mà chỉ trách mắng cô. Đông vẫn vậy chẳng bao giờ thay đổi, miệng thì mắng cô nhưng trong lòng anh lại xót thương cô nhiều lắm. Cô thấy mình thật hạnh phúc vì anh lại trở về bên cô. Đôi bàn tay cô nắm chặt lấy tay anh, bàn tay ấm áp mọi khi của anh hôm đó lại lạnh ngắt vì vừa phải đi một chặng đường dài, Thu thấy thật thương anh, cô lấy bàn tay nhỏ bé của mình làm ấm bàn tay anh, cô không muốn buông tay anh ra, cô sợ, sợ cái cảm giác của những ngày xa nhau. Đó là những kỷ niệm còn lại cô có được.
Khi chiếc khăn đã đến mũi cuối cùng, đợi một ngày trời lạnh thực sự cô sẽ tự tay mình quàng lên cổ anh chiếc khăn ấm áp này, anh sẽ không bị lạnh bởi những chặng đường dài mỗi lần về thăm cô, chỉ hai tháng thôi tình yêu của cô sẽ lại trở về bên cạnh cô. Nhưng cái ngày hạnh phúc đó nó chẳng thể đến được với Thu . Cảm giác thật lạ của những người yêu nhau: bất an, lo lắng khi thấy anh có những biểu hiện lạ. Trái tim cô mách bảo một điều gì đó, những suy nghĩ vu vơ, rùi lại gạt nó ra khỏi đầu. Chỉ là anh bận rộn hơn vì cận kề tới kỳ thi thôi, sms em cũng ít đi để dành thời gian cho anh học. Cô biết anh đang cố gắng thi thật tốt, để sau này hai đứa có thể lại được gần bên nhau. Ngày anh thi cô dậy thật sớm, dặn anh nhớ mang theo cây bút cô mua tặng anh, đó là chiếc bút cô mua ở Văn Miếu Quốc Tử Giám với hi vọng nó sẽ mang lại may mắn cho anh. Anh là người đi thi nhưng cô còn thấp thỏm lo âu hơn cả anh, cô lên chùa cầu cho anh thi thật tốt.
Nhưng kết quả thi của anh dường như không được tốt, anh thất vọng, rồi lại tự trách mình vì học chưa tốt. Cô chi biết an ủi anh một phần nào đ