Chương 41: “Vì con có bầu!”Một tuần nghỉ sau đám cưới, có thể đối với nhiều người đó là quãng thời gian đẹp nhất, ý nghĩa nhất. Nhưng các bạn xem đấy, với tôi nó đúng là một quãng thời gian khủng khiếp. Nhưng vẫn chưa là gì với những chuỗi thời gian tiếp theo sau này.- Sếp đến rồi kìa!- Chúng em chào sếp!- Ờ, chào mọi người! – Tôi nói với giọng chả mấy gì phù hợp với không khí hân hoan chào đón của mọi người trong phòng.- Nhìn sếp bơ phờ thế kia là nghi lắm đó nha! Chắc đêm qua… – Cậu Đức nói đến đây quay lại cùng mọi người cười hô hố, cứ như là cậu ta và mọi người đoán đúng lắm ko bằng. Đêm qua ư? Mấy ngày nay rồi, tôi nào có đc ngủ cùng vợ bữa nào. À chính xác là một tuần. Tính cả hai ngày phải ngủ dưới sàn nhà. Ko biết nếu bọn họ biết chuyện sẽ cười vào mũi tôi thế nào đây.- Anh Lâm! Thế nào? Làm tốt chứ!- Sao lại ko? Các cậu khinh thường sếp mình thế à?- Thật ạ? Thế chị nhà… khen chứ ạ? – Cả phòng lại cười rầm rộ!- Trật tự đi! Thôi đến giờ làm rồi, vào làm việc đi, ko cuối tháng đánh giá xếp loại tôi trừ hết điểm giờ. – Vừa nói đến tiền có khác ai nấy đều tập trung chuyên môn ngay ko cần tôi nhắc đến lần thứ hai. Nhân viên của tôi đó, đc cái giống tôi, nhắc đến tiền là làm việc rất hiệu quả. Nhưng dẹp yên đc đám nhân viên, tôi lại thấy tủi cho thân mình. Ai đời lấy vợ rồi, mang phận chồng mà chả đc làm chồng! Tất cả cũng chỉ tại cái kế sách mang bầu rồi mà ra. Và cái kế sách ấy còn gây ra đủ rắc rối nữa.Tôi vừa trở về nhà đã thấy tiếng Thanh Mai và mẹ tôi:- Mẹ, sao mẹ lại vứt hết quần của con thế?- Con gái lấy chồng rồi sao có thể mặc cái thứ này đc chứ?- Quần tụt thì sao hả mẹ? Con thích mặc vì chúng thoải mái.- Ko đc! Mẹ đã mua mấy cái quần chửa cho con rồi.- Quần chửa?- Phải! Bắt đầu từ hôm nay mặc đi!- Gì vậy chứ! Con mới chưa đầy hai tháng mà. Bụng làm gì đã to mà phải mặc quần chửa chứ mẹ!- To hay ko to tôi ko cần biết! Vì cô có chử, phải mặc quần chửa, ko sau này ảnh hưởng đến cháu tôi. Thế thôi, ko nói nhiều nữa.- Thật là bất công! – Thanh Mai hét lên.- Nếu sợ sao còn chửa sớm làm gì?- Dạ?… – Cô ấy ấm ức lắm mà ko nói đc gì!Tôi bước lên tầng ngay sau khi mẹ tôi trở về phòng. Nhẹ nhàng ôm chầm lấy vợ từ sau lưng, khẽ thơm lên má cô ấy.- Nhớ vợ quá!- Buông ra đi người ta đang tức đây!- Sao vậy? – Tôi giả vờ như ko biết chuyện gì. Cô ấy kéo tay tôi ra, xoay người lại.- Mẹ quá đáng lắm! Mẹ vứt hết quần tụt của em. Lại còn bắt từ giờ phải mặc một đống quần chửa mẹ mua nữa chứ! Làm sao mà em mặc đc đây. Quần chửa xấu chết đi đc!- Thôi mà! – Tôi kéo cô ấy vào lòng. – Mẹ lo cho em và cho cháu nên mới như thế. Em chịu khó đi.- Em ứ mặc quần chửa đâu!- Vậy em m