ời xung quanh cô đều bị như vậy? Cô còn chưa hết một tháng tang bố mà. Chỉ vì cô lạnh lùng nên cô không dễ khóc, cô chỉ đứng lặng nhìn tờ giấy, lại nghe bác sĩ nói:
-Đây là một trường hợp hiếm gặp, chúng tôi không thể chữa được. Tôi nghĩ, cô nên bảo người nhà đưa cậu ra nước ngoài làm phẫu thuật. Nếu thành công, cậu sẽ lại khỏe mạnh như xưa, nếu không thành công thì…
-Tôi biết rồi, tôi cũng biết tình hình của cậu ấy, tôi có thể vào thăm không?
-Vâng, nhưng cô cứ để cậu ấy nghỉ.
-Tôi biết.
Bước vào phòng, thấy Minh đang nằm trên giường, mặt vẫn đang đeo máy thở ô-xi. Máy đo nhịp tim vẫn kêu tít tít bên cạnh. Cô đến gần, nhìn cậu một lúc, rồi đưa tay ra, gạt mấy sợi tóc trước chán cậu, thì thầm:
-Cậu sẽ phải ra nước ngoài phẫu thuật, tôi sẽ đợi cậu quay lại.
Nói xong, cô đi ra cửa lấy điện thoại, thông báo cho mẹ Minh.
(Các bạn đang đọc truyện tại BlogDocTruyen.Wap.Sh)
Chap 24: Không thể cảm hóa.
Mẹ và em gái Minh đã vào ngay sau khi cô
gọi được khoảng 15′. Nhìn hai người mặt mày tái nhợt, mắt cứ đảo đi đảo lại hốt hoảng nhìn vào từng phòng, cô thấy như mình vừa làm sai điều gì đó. Cô cúi gằm mặt, nhắm mắt lại. Tất cả mọi thứ đã sụp đổ khi mẹ ra đi, khi cô tự có thể tạo một vỏ bọc hoàn hảo cho chính mình thì bố lại ra đi. giờ đây có người đã cho cô hiểu thế là là tình yêu, niềm thương cảm trong cuộc sống thì hiện giờ người ấy đang trong tình trạng nguy kịch. Kiếp trước cô đã làm gì sai sao? Tất cả mọi người đối xử tốt với cô đều như vậy, cô không còn dám dựa vào ai, yêu thương ai nữa rồi, liệu cô có làm họ bị thương nữa không???
-Anh, Minh nó thế nào rồi?
Anh giật mình mở mắt
-À, Minh ngủ rồi ạ!
-Thế à? Nó bị làm sao?-Mẹ Minh bám lấy tay áo cô, hỏi.
-Minh bị ung thư.
-Trời! -Mẹ Minh thốt lên.
-Đã sang giai đoạn giữa, chắc trước giờ cậu ấy không phát hiện ra, tuy nhiên…đây là một trường hợp hiếm gặp, các bác sĩ nói…phải đưa cậu ấy ra nước ngoài phẫu thuật.
-Phẫu thuật…?-Mẹ Minh hốt hoảng, ngã người về phía sau. Nhanh tay đỡ lấy bà, Nin lên tiếng:
-Liệu có..rủi ro gì không?
-Tôi không chắc, -Rồi cô nhìn vào cánh cửa phòng bệnh của Minh.
-Đi vào xem anh Bun tỉnh lại chưa, mẹ đi nào!- rồi Nin dìu bà vào phòng.
Anh nhìn hai người bước vào phòng xong cô đi về phía cổng bệnh viện, cô muốn mua cái gì đó cho cậu ăn.
Bước vào phòng với chiếc cặp lồng cháo, thấy Minh đã tỉnh dậy, đang ngồi cười toe toét với Nin, lòng Anh hơi trùng xuống. Cô biết, cậu chưa biết bệnh tình của mình, cậu nghĩ mình chỉ bị ngất do thần kinh yếu