t cú nữa là mọi chuyện chỉ là giả. Hai anh chị giỏi quá!
- Nếu mẹ và mẹ con ko bắt anh Lâm và chị Trúc cưới nhau thì bọn con đã chẳng phải dối mọi người làm gì?
- Chị còn nói đc à? Chị thì giỏi rồi. Bà Thanh, tôi xin lỗi, nhưng nói thật tôi khó chấp nhận một cô con dâu như thế này. Tôi ko thể sống chung với nó đc.
- Ý bà là gì vậy bà Kim?
- Ý tôi là chúng nó phải dọn ra khỏi nhà tôi ngay hôm nay!
- ????
Và đó, chúng tôi bị đuổi ra khỏi nhà như thế đấy. Ko một tiếng van lơn, Thanh Mai dọn toàn bộ đồ đạc của cả tôi lẫn cô ấy chuyển khỏi nhà như một đứa con ngoan nghe lời mẹ. Về nhà vợ. Ko. Câu trả lời dứt khoát của cả hai đứa. Và ko biết có phải là một sự trùng hợp trớ trêu ko nữa, người hàng xóm của chúng tôi chuyển đến Sài Gòn sống cùng con và họ có ý định bán nhà. Tôi thì muốn chuyển đến thuê một căn nhà ở khu chung cư mới tuy hơi xa cơ quan một chút. Nhưng cô vợ tôi thì nhất quyết đòi mua lại căn nhà của người hàng xóm. Đó là một căn nhà hai tầng, diện tích ko rộng nhưng cũng ko quá nhỏ, và vấn đề là nó ngay sát nhà chúng tôi.
Dọn ra ở riêng, tôi ko biết đó lại là niềm vui của vợ mình. Ngay trong ngày dọn về nhà mới, Thanh Mai đã quyết định 2 vợ chồng mở tiệc ăn mừng với lí do: “Ko có gì quý hơn độc lập tự do!” Và bạn có tin ko, đó là tấm băng rôn mà cô ấy treo ngang nhiên trước cổng nhà. Tôi biết đó là một lời thách thức cô ấy với mẹ tôi!
- Thanh Mai, mẹ giận đó!
- Anh ko thấy mẹ đã ko thiêng tiếc khi đuổi chúng ta ra khỏi nhà sao?
- Nhưng thực tình là chúng ta sai.
- Vì đã nói dối người lớn?
- Ừ!
- Nhưng chúng ta đã đúng! Vì chúng ta yêu nhau!
- Nhưng…
- Ko nhưng nhị gì hết. Hơn nữa, em thấy cái băng rôn đẹp mà. Lời tuyên ngôn của Bác Hồ đó! – Cô ấy cười. – Ko có gì quý hơn độc lập tự do! Biết chưa ông chồng ngốc!
Chuyện bị mẹ đuổi ra khỏi nhà tôi ko mấy vui vẻ gì. Nhưng nói thực, dọn ra ở riêng tôi thấy cũng là một điều tốt. Mẹ tôi và vợ có thể bớt đi nhiều những trận chiến nảy lửa, hơn nữa vợ tôi cũng cần học cách làm một người vợ thật sự. Gìơ là lúc cô ấy phải thể hiện nó.
Chương 48: Chúng tôi là 1!
Ngày thứ nhất, sau ngày dọn ra ở riêng.
- Đây là món gì hả vợ?
- Thịt kho tầu, em mới học qua sách dạy nấu ăn đó?
- Kho tầu mà mùi khét và đắng thế này ư?
- À… em kho hơi lâu một chút ý mà!
Và bữa đó, tôi đc ăn món rau luộc quá nhừ vì quá chín, kèm theo là món thịt kho tầu cháy. Bữa cơm kết thúc khi tôi cố gắng ăn đc hai bát cơm chan nước canh ko. May mắn là