chỉ còn mình Minh ở lại. Đi vào trong bếp kiếm cái gì ăn thì nhận ra trong tủ lạnh chỉ còn vài thứ lằng nhằng. Cúi xuống lấy một gói mì ra, nấu xong bưng bát lên phòng khách định ăn thì cậu thấy phòng khách không còn ai. Vội đặt bát mì xuống bàn, lại nhìn ra ngoài trời và thấy trời đang mưa. Vội vàng cầm lấy cái ô cậu chạy ra ngoài đường.
Anh tỉnh dậy thì thấy xung quanh không có ai, lại nghe tiếng lạch cạch trong bếp và cái ba lô của Minh ở trên ghế, cô lập tức chạy ra ngoài. Cô không muốn ai nhìn thấy mình thảm hại thế này. Một Hoàng Anh cứng rắn lạnh lùng đã biến thành một con bé yếu đuối và phải mượn rượu. Cô không muốn…………
Chạy ra khỏi công nhà trọ, Anh thấy đầu mình đang xoay mòng mòng, cô ôm đầu, đứng dựa vào tường, bật khóc. Muốn không khóc nước mắt nó vẫn cứ trào. Cô ngửa cổ lên nhìn trời, những giọt nước mưa tạt thẳng vào mặt cô, đau rát. “Nếu muốn nước mắt ngừng rơi, hãy ngẩng mặt lên nhìn trời, nước mắt sẽ không chảy ra ngoài nữa mà nó sẽ chảy vào trong!” Câu nói này của ai nhỉ? Cô không nhớ. Nhưng cô không thấy nước mắt ngừng mà chỉ thấy càng ngày nó càng tuôn nhiều hơn, hòa lẫn với nước mưa. Nước mưa có vị đắng!
-Anh, cậu sao thế này? Anh, ?
“Ai thế nhỉ?”
Từ từ mở mắt, cô nhìn người đới diện bằng con mắt lờ đờ, không nhận ra người đó là ai, không nhận ra tiếng nói đó là của ai.
-Cậu…khóc sao.? Anh? Hay…chỉ là nước mưa thôi?
-Cậu…Minh? -Anh mở to mắt để nhìn cái người trước mặt mình, vẫn không nhận ra, nhưng giọng nói và người hay nói những câu an ủi cô nhất luôn là…Minh!
-Phải, tớ đây.- Khẽ ngồi xuống với Anh, cậu cảm thấy cái lạnh buốt đang chui vào cơ thể mình, cô không lạnh
sao?
-Cậu luôn ở bên tôi! Những lúc tôi buồn!- Khẽ nở nụ cười nhẹ, nước mắt vẫn hòa với những giọt mưa. Khuôn mặt dù có khác đi nhưng Minh vẫn cảm thấy, cô rất đẹp…
-Phải, tôi luôn ở bên cậu, giờ thì ta vào nhà thôi, cậu không lạnh sao?
Anh lắc đầu.
Minh nhíu mày, nhìn cô vài giây, rồi cúi xuống, bế bổng cô lên, thì thầm:
-Phải biết thương cơ thể mình chứ! Cậu không lạnh, nhưng tôi thì lạnh đấy.
Anh không nói gì, cô quay đầu vào ngực Minh. Cảm giác an toàn, xâm chiếm cả cơ thể cô. Đầu óc cô mị ra cho đến khi Minh thả cô xuống trước cửa phòng tắm:
-Cậu vào tắm đi, cậu ướt nhiều hơn tớ, hơn nữa cậu là con gái, vào tắm trước đi.-Minh nói nhẹ nhàng.
Anh không nói gì, cô bắt đầu hồi phục được ý thức. Khẽ mở cửa phòng tắm ra và bước vào.
Minh đi ra phòng khách cởi bỏ bộ áo ướt sũng của mình. Lấy tạm tấm chăn mỏng ở ghế cuốn quang người. Thật sự