ngoậy, Tâm hốt hoảng, bảo Anh:
-làm sao bây giờ, Anh?
-cho anh ấy uống nước lọc.
-nước lọc? ở đây làm gì có nước lọc?- Tâm hốt hoảng, chưa kịp làm gì đã thấy Nam gục mặt xuống bàn.
-Anh Nam..- Tâm đẩy ghế đứng dậy, Anh cũng đứng dậy, cô phải chịu trách nhiệm chút, lẽ ra người uống li rượu đó phải là cô..
Tâm lắc vai Nam nhưng cậu không có phản ứng gì, Anh hỏi Khánh:
-Anh cậu bao nhiêu cân?
-ờ..67.
-Nhà cậu gần đây không?
-hơn 1km.
-Được..
Nói rồi cô kéo tay Nam cho cậu ngồi dậy, xong nói với mọi người xung quanh:
-Chúng tôi về trước, mọi người cứ tiếp tục đi.- ngoảnh sang Tâm- lấy ba lô hộ tôi. – quay sang Khánh- lấy đồ của Nam rồi ra dẫn đường.
-hả?- Hai tên vẫn tròn mắt đứng đực ra.
-Nhanh lên.
-ừ..
-ừ..
Nhìn hai người đi rồi, Anh hít một hơi, rồi xốc Nam lên lưng, cõng cậu đi ra cửa. Thể lực của cô rất tốt, trước đây cũng có thời gian cô lên nhà ngoại ở trên vùng cao giúp ngoại hái trè, gánh nước, nên cõng Nam cũng không quá khó khăn chỉ có điều cậu ta cao quá, chân tay ngoằng ngoèo hơi vướng chút.
Tâm và Khánh ra đến cửa thấy Anh đang cõng Nam, Tâm chạy đến bảo:
-để anh đấy xuống, mình giúp cậu dìu.
-thế thì bao giờ cho về đến nhà. Đi thôi! Khánh dẫn đường đi.
-ờ, đây, đi hướng này..
Nam mơ màng nhận ra mình đang nằm trên một cái gì đó ấm ấm, nhận thức ra là lưng của một ai đó, đầu cậu chạm vào cổ người đó. Mái tóc khẽ ve vẩy mang mùi hương của hoa anh đào dìu dịu, dễ chịu, cậu khẽ dụi nhẹ rồi mỉm cười.
CHAP 15: ….
Sau gần 15’ cõng cái tên nặng như cùm này, chân cô bắt đầu có cảm giác run lẩy bẩy. Đến nhà Nam chỉ có mỗi bà giúp việc. Bố mẹ cậu đã đi công tác tuần trước, vẫn chưa về. Nhà hiện tại chỉ có hai anh em cùng một bà giúp việc. Bà giúp việc thì đã đứng tuổi, tối nào cũng đi ngủ sớm nên giờ phải tự xoay sở thôi.
Đưa Nam vào phòng, vừa nhìn thấy cái giường cô lập tức ném cậu ta xuống. Đưa tay lên xoa vai, nghiêng cổ, nghe tiếng kêu lạo xạo, răng rắc. Cô khẽ bước ra ngoài.
Tâm bước vào, mang theo một chậu nước ấm, nhúng chiếc khăn mặt vào nước rồi khẽ lau mồ hôi cho Nam. Vì chưa phải chăm sóc ai bao giờ nên Tâm hơi vụng về với những việc như thế này. Nam hơi nhíu mày tay đưa lên quờ quạng, vừa nắm vào tay Tâm lập tức gạt phắt ra.
Tâm sững sờ, cánh tay bẽ bàng dừng trên không, dần dần thu về. Cô trầm ngâm để cái khăn cạnh chậu nước bước ra ngoài.
Khánh và Anh đang ngồi ở phòng khách, nhìn thấy Tâm đi ra gương mặt không mấy vui vẻ, cậu khẽ gọi:
-Tâm, lại đây lát.