Insane
BLOGDOCTRUYEN.WAP.SH
trasua hatgiongtruyen
Bây giờ là: 05:40 ( 02/08/26)

Game Hót

Vợ ơi anh biết lỗi rồi phần 11 - BlogDocTruyen.Wap.Sh
Bây giờ là: 05:40 ( 02/08/26)

Game Hót

• Vợ ơi anh biết lỗi rồi phần 11

– Nói rồi cô ấy lặng lẽ bước tiếp. Tôi đứng lặng hồi lâu nhìn cái dáng nhỏ bé của cô ấy đi trong đêm dưới ánh đèn cao áp, nó lẻ loi và cô đơn vô cùng. Bây giờ đã 10 rưỡi, một mình cô ấy đi bộ trong giờ này làm sao tôi yên tâm đc.

Dưới ánh đèn cao áp, trên con đường vắng lặng với những cơn gió mùa hè thổi rì rào. Hai con người bước bên nhau. Nhưng xa cách đến vời vợi. Hai bàn tay chốc chốc có thể chạm vào nhau nhưng lại ko thể. Gío thổi mỗi lúc một to. Dường như gió mùa hè đang mang cái lõi của gió mùa đông hay sao mà trong lòng người lại thấy lạnh thế này.

Những lọn tóc con của vợ cứ bay bay trong cơn gió lạnh. Cái dáng người nhỏ bé lặng im ko nói gì cứ nhoi nhói trong tim. Đôi mắt buồn rười rười, cái nhìn vào khoảng không vô định mà sao cứ xoáy sâu trong lòng ta? Một ko gian chết chóc vô hình dường như đang hiện hữu.

Một cái nắm tay vượt lên cái khoảng cách xa vời và ko gian chết chóc. Cô ấy nhìn tôi, lặng im ko nói gì. Giọt nước mắt giấu mãi trong lòng buông rơi. Đôi mắt buồn đẫm nước. Tôi siết mạnh tay mình hơn. Khẽ cười. Cơn gió mùa hè lạnh giá bỗng trở nên mát rượu. Cái siết mạnh tay từ vợ đáp trả lại. Khẽ cười. Mọi giận hờn tan biến mất. Nước mắt rơi ướt nhoè nụ cười nhưng vẫn đủ thấy đôi mắt sáng niềm vui. Tay nắm tay chúng tôi bước bên nhau. Ko ai nói một lời nhưng gió đang nói giùm chúng tôi. “Đôi khi chỉ cần một cái nắm tay, mọi giận hờn cũng có thể tiêu tan!”

Chúng tôi dạo bước và trứơc mắt chúng tôi giờ đã là “Đài tưởng niệm” từ bao giờ. Đây là nơi cao nhất của thành phố. Đứng ở trên có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố rực rỡ, tươi mới trong bình minh; lung linh, huyền ảo lúc về đêm.
- Mình lên đây nhé? – Cô ấy nhìn tôi khẽ hỏi.

- Ừ!

- Anh cõng em đi!

- Hả?

- Sao chứ? Cõng em lên trên đi!

- Trời! Cao thế này bắt anh cõng lên á?

- Ko biết! Bù lại lúc anh mắng mỏ em. Ko biết! Nếu ko cõng người ta ứ hết giận đâu!

- Thôi mà! Hay để lúc về anh cõng em! Nhá!

- Ko! Cõng lên đây cơ! Cõng đi! Ko biết đâu!… Thế anh có cõng ko? – Đang từ nũng nịu cô ấy đổi thái độ luôn.

- Thôi đc rồi. Anh cõng!

- Mệt ko anh?

- À… phình… phường!

- Hì, rõ ràng là anh mệt mà!

- Vậy… anh… thả… nhá…

- Ko!

Trời đất, tôi cõng cô ấy leo lên cũng phải hơn 70 bậc thang cao chót vót rồi cũng nên. Âý thế mà cô ấy vẫn chẳng chịu tha cho tôi. Biết thế từ đầu đã chẳng dám mắng cô ấy làm gì. Gìơ phải khổ thế này. Gần đến đỉnh rồi, mệt quá tôi thả cô ấy xuống, thở.
- Anh… mệt quá!

“Chụt” – Cô ấy đ

Trang: [<] 1,[2],3,4,8 [>]

• Thống kê
truyen online

© 2013
Power by Xtgem
Copyright by Mr.Hai

• Thống kê
truyen online

© 2013
Power by Xtgem
Copyright by Mr.Hai