ho bố ngủ, mấy đứa cứ ăn đi.-Mẹ Minh nhẹ nhàng nhắc nhở.
Vì đã ăn cơm tối, nên Anh không ăn được nhiều. Mẹ Minh thì lại nghĩ rằng cô ngại, ra sức mời tiếp tục ăn nhưng cô chỉ lắc đầu và nói:
-Xin lỗi, cháu no rồi.
Một lúc sau, mẹ Minh hỏi:
-Cháu ở trọ hả?
-Vâng.
-Có bất tiện gì không?
-Cháu quen rồi.
-Vậy chị có bao giờ lôi trai về nhà không?- Nin xen vào, giọng giểu cợt.
-Ngoại trừ anh cô ở nhờ một lần.-Anh nhìn Nin , ánh mắt lạnh băng.
-À, không có thì thôi, đừng nhìn tôi thế.
Mẹ Minh lên tiếng:
-À,lần đó bác biết rồi, thôi ăn đi.
Ăn xong, Anh giúp mẹ Minh rửa bát.Nin kéo tay Bun ra ngoài phòng khách, hỏi:
-Sao anh lại quen chị ta? Nói chuyện với chị ta thật đáng sợ. Sau này anh mà lấy chị ta thì…chắc em chết mất. Không, em phản đối…thà em thấy anh với chị Vân Anh còn hơn.
-Em lằng nhằng quá- Minh gắt.- Đó là việc sau này, hơn nữa là việc của anh, không liên quan đến em, em hơi nhiều lời hôm nay rồi đó.
Trong khi đó ở trong bếp, mẹ Minh lên tiếng:
-Có chuyện gì mà chúng nó nói to thế nhỉ??
Chap 22: Khóc trong mưa…………..
-…
Thấy Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rửa bát, mẹ Minh cười rồi bảo:
-Cháu rất giống ta lúc trẻ!
-…
Anh không nhìn bà, cũng như tỏ vẻ không nghe nhưng bà biết cô đang chú ý nghe nên bà tiếp tục:
-Hồi xưa ta cũng lạnh lùng như con vậy!
-…
-Quen bố Minh được một thời gian, ta đã thay đổi rất nhiều, sau này lấy ông ấy thì ta cười hầu như suốt ngày..như ta bây giờ là kết quả của 20 năm chung sống với ông ấy..
-…
-Ta mong con cũng được như ta, chứ nghĩ lại, nếu không có bố Minh chắc ta vẫn như ngày xưa, chắc ta sẽ cô đơn cả đời mất.
-Cháu không nghĩ mình có thể làm được mong muốn của bác.-Anh cất giọng, tiếng nói rất nhỏ nhưng vẫn có thể nhận ra sự bối rối nho nhỏ.
Mẹ Minh nhìn Anh, rồi bà mỉm cười:
-Con rất thông minh!
-..
-Ta cũng chỉ muốn tốt cho con mà thôi.
-…
-Minh là một đứa tốt.
-…
-Nó có vẻ cũng có cảm tình với con.
-…
-Nhất định con sẽ nhận ra.
-Cháu rửa xong rồi,
cháu ra ngoài trước. – Xong cô bước luôn ra ngoài.
Mẹ Minh nhìn theo bóng cô khuất ở cửa, bà lắc đầu rồi cười:
-Đúng là… con gái như vậy bây giờ…thật hiếm.
Ra phòng khách.
-Anh thôi đi, em biết là như vậy không đúng lắm nhưng anh không cần nói với em như vậy-Nin gào lên.
-Em đó, sao lại có cái ý nghĩ như thế, tính người ta vậy chứ có phải là cố tình hay tỏ vẻ gì gì đó như em nói? Phải biết tôn trọng người khác, tôn trọng người khác cũng chính l