c à?
-không..
Minh tiu nghỉu, khẽ thở dài. Đáng tiếc quá, nhưng thôi mai đi du lịch với nhau là được rồi. Nghĩ đến đấy Minh vui vẻ bật cười lớn một tiếng. Cả lớp quay lại nhìn, Minh đưa tay bịt miệng, liếc sang Anh, thấy cô đang nhìn mình một cách lơ đãng, lại thấy thầy giáo toán lên tiếng:
-Trần Văn Minh, vui vẻ nhỉ? Lên giải bài 5 cho tôi.
Minh liếc xuống bài, trố mắt, bài 5 là bài 2 sao mà. Khẽ nuốt nước bọt, thấy thầy giáo đi về phía bàn giáo viên, ngồi xuống ghế, cậu đứng dậy nhưng trong đầu vẫn chưa định hình được cách làm. Bất chợt, có một bàn tay chìa một tờ giấy nhỏ ngay cạnh cậu. Quay sang thấy Anh đang nhìn mình, tờ giấy vẫn chìa ra, cậu nghe rõ từng chữ Anh nói:
-đừng đơ nữa, lên đi. Lời giải đây.
Minh tỉnh người, cầm vội tờ giấy, đi lên bảng làm bài.
Sau 15’ chép chép chép, cuối cùng cậu cũng xong và về chỗ, nhìn lại những thứ mình vừa chép lên bảng mà vẫn chẳng hiểu gì cả. Thầy giáo chữa bài cũng nhận xét là rất chi tiết, khen Minh học được nhưng lại bảo lần sau không được cười trong lớp nữa. Minh vâng dạ gật đầu.
Lúc ra chơi Minh có cảm ơn Anh:
-thank nhé.!
-ờ..cứ coi như nó là quà đáp trả món quà vừa rồi của cậu đi.
-mà sao cậu làm được, nó tận 2 sao, mình nghĩ nát óc không ra.
-đi xếp lại rồi hả?- Anh lơ đễnh hỏi.
-xếp cái gì?
-cậu mới bảo hôm qua bị nát óc mà!
-ơ..chỉ..chỉ là cách ví thôi mà..-Minh cười xòa, đưa tay lên gãi đầu.
Anh khẽ liếc khuôn mặt của Minh rồi ngoảnh ra cửa sổ, khẽ mỉm cười. Đương nhiên là Minh không thể biết điều đó được. Cậu đang thầm tự nhủ mình phải suy nghĩ kĩ hơn trước khi nói, vì khả năng nói móc của Anh chả ai cãi lại nổi, lần trước ở thư viện cũng bị hớ một lần rồi mà, phải rút kinh nghiệm.
*
5h chiều.
Tại võ quán.
Có một cậu con trai dễ thương..
Đang đứng trước một cô gái lạnh lùng…
-chúc cậu ngày 20-10 vui vẻ, Hoàng Anh!!!!!
Anh liếc nhìn cậu bạn trước mặt, cậu ta mới…14 tuổi, lại thấp tí…chỉ đến tai cô.
-Tập hợp-giọng nói lạnh lùng
của Nam vang lên, mắt cậu vẫn đang nhìn về cu cậu đang đứng trước mặt Anh, mặt đỏ bừng. món quà vẫn đang được giơ trước mặt Anh. Cậu khẽ cau mày.
-Khánh..-giọng lạnh lùng vang lên
-ơ, dạ anh Nam.
-tập xong chạy thêm 3000m.
-dạ..???- Khánh sửng người.
-tập hợp.-không để ý đến Khánh nữa, mắt Nam vẫn đang nhìn Anh đang đi về phía hàng để tập hợp. Anh lơ đãng đưa ánh mắt vô hồn nhìn Nam, rồi đứng vào hàng.
Mặc dù Anh khá lạnh lùng..
Mặc dù Anh chưa bao giờ cười..
Nhưng Anh rất đẹp..
Lại rất lợi hại..
Anh là hoa khôi của võ quá