ang khóc. Một cô gái lạnh lùng như Anh cũng có lúc khóc sao? Nhưng nhìn cô khóc, trên trán lại lấm tấm mồ hôi, cậu lấy cái khăn lau mồ hôi trên trán cho cô, rồi cúi xuống…hôn lên đôi mắt đó.
Xong cậu đứng lên và giật mình. Có một đôi mắt vừa mở ra và đang nhìn cậu chằm chằm.
CHAP 9: lại một người rung động.
Đôi mắt đen láy, trong veo, long lanh đầy nước, tròng mắt đỏ hoe, nước mắt vẫn tuôn xuống khuôn mặt trắng trẻo đó. Nhìn cảnh đó, Quang tự nhiên ngẩn ngơ, rồi cứ thế đứng như vậy cho đến khi một giọng nói lạnh lùng cất lên:
-tránh ra..
Quang lập tức đứng dậy, lùi ra ra sau, mặt cứ thế đỏ lên, ngượng nghịu gãi đầu, lại nhớ đến cảnh lần trước Tuấn chỉ chạm vào mặt cô mà cô đá hắn không thương tiếc ra cửa:
-xin lỗi,tớ..
Không để Quang nói hết câu, Anh ngắt lời:
-đi ra ngoài đi.
-ơ,…
-tôi muốn yên tĩnh…
-ờ..vậy tớ ra ngoài..
Quay người bước đi, Quang đi ra ngoài. Tay vừa chạm vào nắm cửa, cậu quay lại nói:
-xin lỗi…-rồi bước ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại.
Còn lại một mình,Anh khẽ nhắm mắt, ngẩng mặt lên trần nhà. 5s sau cô từ từ cúi đầu,nhìn thẳng vào cánh cửa. Hai mắt mở to, môi mím chặt, lấy cùi tay lau hết nước mắt. Xong cô đứng dậy, đi đến trước cánh cửa. Khẽ hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng thở ra, cô bước ra ngoài, cô muốn ra biển chơi, cô muốn quên hết và không muốn khóc nữa.
Gió biển mát rượi, vừa đi Anh vừa hít thở thật sâu để không khí mát mẻ căng tràn lồng ngực. Cô mặc chiếc áo phông dài ngang đùi, một chiếc quần sooc ngắn, đi chân trần. Khẽ đưa mắt nhìn xung quanh, cô thấy Tâm đang ngồi với Minh và Quang. Thấy cô, Tâm vẫy vẫy ra hiệu lại gần, cô bèn đi đến đó. Đến gần, Tâm nhìn Anh rồi trố mắt:
-vừa khóc hả?- nói điều này xong, Tâm thấy hối hận, người như Anh mà có lúc khóc sao, khéo không được trả lời còn bị mắng cho một trận thì khổ, quả nhiên:
-vừa rồi đi không cẩn thận, ngã úp mặt xuống cát..-Anh lơ đễnh trả lời, nhìn bộ bikini màu đen của Tâm, khẽ nhíu mày- nhìn bộ này không hợp gì cả.
-hả?
-rất già..-Anh thản nhiên nói, ra ngồi xuống cái nệm hơi, để lại gương mặt ngơ ngác của Tâm.
(Các bạn đang đọc truyện tại BlogDocTruyen.Wap.Sh)
Lát sau Tâm chạy lại, kéo tay Anh, thì thầm:
-già thật sao?
-ờ..
-vậy phải làm sao?
-trót mặc rồi thì mặc luôn đi, sao trăng gì..-Anh thản nhiên đáp.
-thôi đành vậy.
Ngồi đối diện với Quang và Minh, Tâm nói rất nhiều, Anh chỉ trả lời hờ hững:
-sao không mặc áo tắm?
-không thích..
-không tắm hả?
-đâu cứ phải mặc áo tắm mới tắm được,..